Giữa không gian nhộn nhịp của sân bay Seattle, tôi ngồi trong khu vực chờ chuyến bay nối tiếp. Những dòng người qua lại, những tiếng thông báo liên tục vang lên, những cuộc trò chuyện đủ thứ ngôn ngữ hòa lẫn vào nhau. Tôi vô tình bắt chuyện với hai bác lớn tuổi ngồi cạnh mình. Qua câu chuyện, tôi biết rằng hai bác là cựu giảng viên của Trường Đại học Kiến Trúc, nay đã nghỉ hưu và đang tận hưởng chuyến du lịch vòng quanh nước Mỹ.

Với đôi mắt ánh lên sự thích thú, hai bác kể về những điểm đến đã đi qua, từ các thành phố sôi động như New York, Los Angeles, đến những kỳ quan thiên nhiên như Grand Canyon hay Yellowstone. Mỗi nơi đi qua đều mang lại cho hai bác những trải nghiệm mới mẻ, những góc nhìn sâu sắc hơn về thế giới rộng lớn này.

Nhưng điều làm tôi ấn tượng nhất không phải là những chuyến đi của hai bác, mà là một bài học quan trọng mà họ rút ra sau hành trình này. Một trong hai bác cười hiền, nói:

Trước đây, chúng tôi từng nghĩ mù chữ là không biết đọc, không biết viết. Nhưng bây giờ, chúng tôi mới hiểu rằng, nếu không biết tiếng Anh, đó mới chính là sự mù chữ của thời đại này.”

Câu nói ấy khiến tôi suy ngẫm. Xã hội ngày càng hiện đại, công nghệ phát triển từng ngày, mọi biển báo, tài liệu, ngôn ngữ giao tiếp quốc tế đều sử dụng tiếng Anh. Không biết tiếng Anh không chỉ là một rào cản trong giao tiếp mà còn là một thiệt thòi trong việc tiếp cận tri thức, cơ hội và sự kết nối với thế giới.

Bác tiếp tục chia sẻ:

Chúng tôi thấy những người sống tại Hoa Kỳ thực sự may mắn. Các cháu không chỉ sử dụng đồng đô la Mỹ – đồng tiền có giá trị trên toàn thế giới – mà còn có lợi thế lớn khi nói tiếng Anh. Đi đến đâu cũng dễ dàng giao tiếp, không phải băn khoăn hay lo lắng về rào cản ngôn ngữ.

Lời nói của bác làm tôi nhớ lại những lần mình bắt gặp khách du lịch đến Mỹ, loay hoay trước những bảng hiệu, lúng túng trước quầy gọi món ăn hay gặp khó khăn khi tìm đường. Ngôn ngữ không chỉ là công cụ giao tiếp, mà còn là chiếc chìa khóa giúp con người mở rộng thế giới, tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.

Sau cuộc trò chuyện ấy, tôi ngồi lặng đi một lúc. Chuyến bay tiếp theo sắp cất cánh, nhưng tôi biết, hành trình của mình đã có thêm một bài học quý giá. Biết tiếng Anh không chỉ giúp ta giao tiếp, mà còn giúp ta mở rộng chân trời, kết nối với thế giới và nắm bắt cơ hội tốt hơn.

Khi tạm biệt hai bác, tôi chợt nghĩ đến những người trẻ còn chần chừ trước việc học ngoại ngữ. Tôi ước gì họ có thể ngồi đây, lắng nghe câu chuyện này và nhận ra rằng, một trong những món quà lớn nhất của thời đại này chính là khả năng giao tiếp bằng ngôn ngữ chung của thế giới.

Và nếu có thể, tại sao chúng ta lại không tận dụng nó?

Leave a comment

Trending